Trần ai cũng chỉ bấy nhiêu tình. Bởi mãi đâu lần rạng ánh minh

Bữa tủi chia lìa mi quyện nước. Chiều đau biệt giã gió ôm hình
Vì chăng số hẩm chưa hoàn vị. Đã để duyên trời hết phục sinh
Giữa xoáy luân hồi ta chợt hiểu. Trần ai cũng chỉ bấy nhiêu tình.

 

Loading...